Sẽtop1

Em nhân viên bênh viện bướm đầy lông dùng mấy anh bệnh nhân để giải quyết thiếu thốn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được.

    Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động.

    Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này.

    Có gì để thanh minh. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày.

    Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội.

    Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Bất chấp lời kêu gọi cứ 30 phút lại trào ra khỏi miệng loa: Mong quí vị giữ gìn vệ sinh chung, không nói những lời lẽ thiếu văn minh và không hút thuốc… Khi vào sân, những người bảo vệ yêu cầu bỏ chai nước khoáng lại. Thôi thì tôi im lặng.

    Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.

    Và có lẽ cả hướng thiện. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống. Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.

    Viết thế đủ chưa nhỉ. Giữa đời sống và nghệ thuật. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.

    Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi. Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap