Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh. Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Có người cúi mặt bấm di động. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.
Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ.
Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá.
Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Thôi thì dùng vào chỗ khác.
Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Thế thì là thiên tài thế nào được.
Bảo keo xịt tóc miễn phí. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Cứ ngỡ mình yêu mình.
Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai.
Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.
Nghĩa là không đứng trên người khác. Tôi rất hay chảy nước mắt. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.