Đã không ít lần tôi nói với cha mẹ mình rằng tôi không muốn trở thành nô lệ cho công việc mà mình không hề hứng thú, và rằng tôi sẽ “làm giàu bằng những công việc tôi yêu thích”. Có khó chịu không? Tất nhiên là có chứ. Người giàu biết rất rõ cái họ muốn là sự giàu có.
Liệu khi đó vấn đề ở bậc thứ 5 sẽ là vấn đề lớn hay nhỏ? Hay thật, vẫn là vấn đề đó thôi, nhưng lúc này có vẻ nó đã là chuyện nhỏ. Nhiều người càng ngày càng hướng nhiều vào những thứ họ không thể làm hơn là những gì họ có thể làm đựơc. Cha tôi hay đấm nắm tay lên bàn và kêu: ‘Những cổ phiếu chết tiệt!”.
Người trung lưu nói: “Bánh ngọt quá đắt, nên tôi sẽ chỉ có một miếng nhỏ thôi”. Nếu bạn nói bạn xứng đáng, nghĩa là bạn xứng đáng. Bạn sẽ xòe bàn tay mình ra và trả lời: “Anh muốn biết thêm nữa à? Vui lòng trả năm mươi đô-la đi!”.
Chỉ trong mấy ngày nghỉ cuối tuần, bạn sẽ kinh ngạc nhận ra những thứ đang níu giữ bạn lại phía sau, rời xa khỏi mục tiêu phát huy khả năng tài chính của bạn. Vì vậy, trong khoảng thời gian bắt đầu mỗi công trình, chúng tôi thường không có tiền và thường “ngập đầu” trong nợ nần. Tôi không suy nghĩ theo những cách không làm gia tăng cho tôi sức mạnh hướng tới thành công nữa.
Tại sao? Bởi vì cách của bạn đã dẫn bạn đến tình trạng của bạn hiện nay. Điều này hoàn toàn khác so với các nỗ lực của tôi trước đó - khi mà vì luôn suy nghĩ ngắn hạn nên tôi thường vô tình vướng víu vào những “cơ hội” khác hoặc vào những khó khăn bên lề. Điều tôi sẽ nói tiếp đây nghe có vẻ lạ lùng, nhất là khi tôi luôn rất đề cao tính trách nhiệm.
Chúng ta bị tác động rất mạnh từ những sự kiện cá nhân đặc biệt mà ta đã trải qua, và đây chính là yếu tố cơ bản thứ ba góp phần định hình suy nghĩ của mỗi người. Rồi tôi nghe cái gã tên Harv này (chắc chắn là người thông minh hơn tôi một chút) trả lời: “Nếu anh thật sự muốn tìm hiểu một ngành kinh doanh thì hãy lập tức tiến hành đi thôi, nhưng anh không nhất thiết phải ôm lấy toàn bộ công việc đáng nguyền rủa đó ngay đâu. “Tôi hành động bất chấp nỗi sợ hãi.
Đa số những người không thành công về mặt tài chính mà tôi từng biết thường có những hạn chế về mức độ sẵn sàng thực hiện, cũng như mức độ chấp nhận rủi ro và mức độ sẵn sàng hy sinh. Triết lý này cũng có thể áp dụng khi nói đến hạnh phúc, theo kiểu: “Bạn có thể giàu có hoặc hạnh phúc”. Còn trong kinh doanh, bạn đã từng nghe về một kẻ bỏ tiền đầu tư vào một mảnh đất ở tận nơi khỉ ho cò gáy vùng ngoại ô, và mười năm sau có một tập đoàn lớn quyết định xây trung tâm mua sắm hay cao ốc văn phòng trên mảnh đất đó? Nhà đầu tư này trong phút chốc trở nên giàu có.
Ông suy nghĩ và quyết định tham gia chương trình. Tất cả những việc bạn không làm ngay cho thấy bạn đang có thói quen không thực hiện. Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có một chiếc bánh ngọt, nên họ gọi món bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”.
Nhưng hãy nhớ rằng sẵn sàng mạo hiểm không đồng nghĩa với việc bạn sẵn sàng chịu mất những gì mình có. Hãy lập bảng cân đối tổng tài sản bằng cách lấy tài sản (tổng giá trị hiện tại của tất cả mọi thứ bạn sở hữu) trừ tiêu sản (tổng giá trị tất cả các món nợ của bạn). Thưa các bạn, việc là người tốt bụng, hào phóng và biết yêu thương không có mối liên hệ nào với những thứ có hoặc không có trong ví bạn, mà lại có quan hệ mật thiết với những thứ nằm trong đầu bạn.
Quan tâm hàng đầu của họ là sống sót và an toàn thay vì tạo ra thịnh vượng và sung túc. Quan tâm hàng đầu của họ là sống sót và an toàn thay vì tạo ra thịnh vượng và sung túc. Thế là họ quyết định gọi điện cho bà ngoại để hỏi tại sao.