Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Và những cái xác cháy khét lẹt.
Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Lát sau, tôi rủ ông anh ra.
Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Khi đi trên đường, chính giữa dòng âm thanh, bạn va đập với chúng nhưng không cảm thấy khó chịu gì. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.
Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao.
Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó. Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Lát sau, tôi rủ ông anh ra.
Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác.
Mọi người vẫn thấy bình thường. Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.
Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Tôi đã đến đó và đã trở về. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối.