Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.
Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện.
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Những định nghĩa có thể sai hoặc đúng, hay hoặc không hay. Phổ biến những điều tôi viết vào thời điểm này là thích hợp. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.
Chuông điện thoại reo. Ông Diểu tức giận giương súng. Chả thằng nào là không biết quay cả.
Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.
Đã đi một số cây số. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.
Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.
Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ.
Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Có nó thì đau nhưng không có nó thì bạn lại trở thành vô cảm thật rồi.