Không thể nào ca tối nay được đâu!". Các bạn muốn gây thiện cảm không? Hãy làm như con Cún: Quên mình và thương người. "Chúng ta thường tự nhiên thay đổi ý kiến dễ dàng mà không cảm động chút chi hết.
Tôi biết một tiểu thuyết gia rất sợ làm phiền lòng những người thân, đến nỗi không dám để lộ ra nét mặt, những tình cảm của ông khi ông âu sầu, lo lắng. Rồi Hoàng đế siết chặt tay Von Bulow, không phải một mà nhiều lần, Guillaume II đã xúc động tới nỗi, trong ngày đó, có lần giơ hai quả đấm lên nói: Lần này thì ''bị" rồi.
Mỗi năm một lần, tôi mướn một phòng khiêu vũ tại một khách sạn lớn ở Nữu Ước để diễn thuyết. Amsel đã áp dụng nó một cách khéo léo. 000 mỹ kim, nhưng so sánh với tiếng vang lừng của em, sự thiệt thòi đó có là bao!".
Một cuộc đời ngày ngày cân thư, bán cò, biên chép như vậy tất nhiên không thú gì hết. Chứng tỏ, phô bày một chân lý chưa đủ. Mới rồi tôi được hầu chuyện một ông giám đốc Công ty "exchange Buffets".
Vì những điều ông giảng giải khích thích tôi nhiều lắm. Ông ta bằng lòng liền. Chính ra, dù ông có ý tưởng đó, tôi cũng vẫn có gan dùng ông.
Hạnh phúc của ta không do ngoại vật đem tới mà tự tâm ta phát khởi. Vì biết rằng quá đúng như vậy: ông Tolstoi chết vì bà đầu độc đời ông bằng những lời đay nghiến cay chua không ngớt, những cuộc xung khắc bất tận. Đã đành, cái gì ta thích thì ta để ý tới luôn, nhưng chỉ có một mình ta để ý tới nó.
Và bây giờ, tôi xin kể ba thí dụ mà sự áp dụng những phương pháp trên kia đã mang lại những kết quả rất khả quan. Tôi ra tận cửa, đón ông, vô cùng niềm nở. Muốn vậy, phải khen y cái gì mới được.
Pullman chú ý nghe, nhưng chưa tin hẳn. Tôi bày tỏ lời yêu cầu tôi. Rồi họ lựa một người khác cho chỉ huy phòng kế toán.
Nhớ được tên đó, đọc nó được một cách dễ dàng, tức là khen người đó một cách kín đáo và khôn khéo. Trước nhà bà Gent, một bà bạn của tôi, mà tôi đã có dịp nói tới, có một bãi cỏ đẹp mà tụi con nít thường tới giày xéo phá phách mỗi ngày. Vấn đề ở chỗ này: bà phàn nàn có ích gì cho bà không? Hay là, trái lại, chỉ làm cho tình thế đã tệ hại còn tệ hại thêm nhiều?
000 đồng mà ông chưa thâu được và cũng không bao giờ thân được vì con nợ không sao trả nổi. "Một câu châm ngôn cổ nói: "Ruồi ưa mật". Al Smith cũng như Charles Schwab, như Platt, biết rõ năng lực vô biên của sự khêu gợi tức khí.