Bạn cho điều đó là tự nhiên phải không? Vậy thì tại sao bạn lại ngạc nhiên khi tôi bảo rằng mỗi ngày trung bình bỏ ra một giờ luyên trí, sẽ làm cho óc bạn hoạt động hăng hái lên luôn luôn? Nhưng thế nào bạn cũng phải chú ý tới bổn phận đó vào một lúc khác. Mỗi người và trường hợp mỗi người đều riêng biệt.
Nguyên nhân mối nguy đó là tại ta ráng làm nhiều quá, và chỉ có một cách tránh nó là lập lại chương trình, làm bơn bớt đi những cái nghề, càng học, càng ham, và có những kẻ thích hăm hở gắng sức tới nỗi luôn luôn như không kịp thở. Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy. trọng chương trình là một cách vừa phải, sống một cách không quá khắc khổ, mà cũng không thả lỏng quá, là một việc không dễ dàng lắm như những người thiếu từng trải thường tưởng lầm đâu.
Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày. Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả. Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả.
Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích. - Vâng, bất kỳ cái gì cũng giản dị như vậy. Tiền thuê nhà lại tăng nữa.
Tới nơi ông thường phải đợi xe. Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được. Y là một thành điên huênh hoang phát ghét, tìm được cái gì là xúc động đến nỗi bất mãn vì thấy sao cả thế giới không xúc động như mình.
Ông đi lại bến xe mà đầu óc rỗng không. Ai mà không hiểu luật biến hóa thì chỉ coi biển là một cảnh vĩ đại buồn chán. Nhưng, mặt khác, chương trình là một chương trình mà nếu không tôn trọng nó thì nó thành một trò chơi mất.
Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về. Xét kỹ, ta thấy tiền bạc là vật chất tầm thường nhất. Viết cuốn sách này, tôi muốn chỉ bạn các dùng đầy đủ thì giờ để đạt tới mục đích lớn là sống, sống một cách khác cây cỏ.
Đáng lẽ tôi chỉ cho bạn thì xin bạn chỉ lại cho tôi. Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải. Anh chàng thông thái rởm là anh chàng lấc cấc, tự cho mình là khôn hơn mọi người.
Nên phòng trước những điều bất ngờ. Nếu bạn đã đọc cuốn "Nghe nhạc cách nào?" của Krehbiel thì lần sau khi nghe nhạc bạn thấy hứng thú tăng lên lạ lùng. Sau khi đã suốt ngày gắng sức lo cơm, áo, tự nhiên óc ta muốn suy nghĩ.
Từ sở về nhà bạn có cảm tưởng mệt nhọc đó (ý muốn nói ở sở ra, bạn không thấy mệt nhọc gì cả và bạn mệt không phải vì việc làm mà vì tưởng tượng). Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo. Có sao đâu? Tôi biết rằng bạn thưởng thức được âm nhạc, vì vậy các dàn nhạc mới lựa toàn những bản hay, bỏ hết những bản dở.