Chả thằng nào là không biết quay cả. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận.
Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ.
Những bản sao của sự quỷ quyệt và tàn độc. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt.
Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ.
Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.
Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Cảm thấy khỏe hơn một chút.
Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió.
Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú.
Lại còn hăng nữa chứ. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.