Cách đó giúp tôi nhận xét một cách lạnh lùng, khách quan và diệt được hết những cảm xúc. Dưới đây là một cốt chuyện hay nhất do bác sĩ Harry Emerson Fosdick kể lại, một truyện về những thắng bại của một cây đại thụ trong rừng. "Ít lâu sau ngày được giải ngũ, tôi tự lập cơ nghiệp.
Lần này tôi tự nhủ: "Mày phải là thằng cha Dale Carnegie với tất cả những lỗi lầm và kém cỏi của nó. Cũng như phần đông nông dân thời đó, song thân tôi làm lụng vất vả lắm. Tôi làm việc thêm đến hơn hai giờ mỗi ngày, vậy mà chẳng hề thấy mệt bao giờ cả".
Moon, giám đốc một trường học ở Nữu Ước không cần phải mất tới hai tuần mới kiếm được cách làn vui người khác hầu diệt nỗi ưu tư của bà. Tôi đòi thịt bò chiên đàng hoàng, ông ạ. Nuôi ba năm, mướn người chăn day, rồi chở tới Memphis ở Tenessy, chịu bán với giá thấp hơn giá mua ba năm trước nữa.
Bảo hiểm về bệnh tật, hoả hoạn và tai nạn bất thường khác Mười lăm giờ đó, chao ôi! Lâu bằng 15 triệu năm. Họ cho rằng không được mài đũng quần ghế một Đại học đường là một điều bất lợi.
Bất thần, một con gấu xám Bắc Mỹ, - mối kinh hoảng của rừng thẳm - bỗng xuất hiện dưới ánh đèn pha và bắt đầu nghiến ngấu những khúc thịt vụn do nhà bếp công viên vứt ra đó. Ông nói: "Rồi một hôm đi cắm trại cùng mấy anh em, tôi nghe tiếng củi nổi lạch tạch, tiếng lửa phun phì phì, mà cảm thấy những tiếng đó không khác chi tiếng máy sưởi ở nhà tôi hết. Tôi thấy không còn lý do gì sống nữa.
Chồng bà mới mất, còn hai người con đều đã ở riêng. 000 Mỹ kim để tìm xem tại sao màu cỏ lại xanh. Vậy định lệ thứ nhất là: thu nhập những sự kiện.
Bốn năm sau, thi hài cô được chở về Anh và nhà thờ Westmister Abbey đã làm lễ cầu hồn. Nửa đêm về nhà, tôi mệt mỏi đến nỗi vừa lăn xuống giường được vài giây đã thiếp đi rồi. Cho nên người thiệt có đạo tâm, không bao giờ tuyệt vọng hẳn, tâm hồn lâng lâng, bình tĩnh sẳn sàng đối phó với bổn phận thường nhật".
Muốn được vậy, phải thông minh và chính cái thiên tư đó phân biệt khôn với kẻ ngốc". Ấy xin đừng nghĩ rằng tôi cho bệnh của họ là bệnh tưởng! Họ có bệnh thiệt như những người đau nặng vậy. Y ngó tôi chừng chừng như mọi lần, nhưng không nói gì hết.
Thượng đế cũng vậy nữa. Có ai đập mạnh vào đầu tôi cũng không làm cho tôi choáng váng hơn. Vì những người thân của ông biết rõ "óc ông vào hạng tầm thường nhất".
Ông biết không sao tránh được cho nên chỉ có cách để tránh bớt đau khổ là vui lòng nhận lấy hết. Ngày hôm nay tôi sẽ không lo sợ nữa và quả quyết vui sống, yếu mến mọi người, hưởng cái mỹ và tin chắc rằng những người tôi yêu sẽ yêu tôi. Đem công những lúc nó nghĩ trong một ngày, người ta sẽ được một số giờ là mười lăm".