Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa. Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán.
Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).
Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Đến chỗ học không phải để học. Tôi biết là tôi rất khỏe.
Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn?
Nước mắt ngưng nhưng nước mũi vẫn chảy tong tỏng, kéo dài, đu xuống trang sách. Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.
- Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.
Không phải điệu cười chua chát. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Người lớn có quyền nói mình vất vả, rất vất vả hy sinh trong cái khoảng từ làm con đến làm cha mẹ cho đến khi con cái mình làm cha mẹ và sau nữa.
Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.
Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông. Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán.