Sẽtop1

Cha dượng chịch 2 đứa con riêng của vợ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi tiếp tục: Butte Montana là thành phố có tỉ lệ phạm pháp thấp nhất ở phương Tây. Vấn đề nào cũng có hai mặt của nó. Và thực sự Cuomo đã làm cho tất cả mọi người bất ngờ.

    Thật là khó khăn và rắc rối. Tôi chưa từng nói trong dịp nào long trọng như vậy, khán giả của tôi vốn chỉ là những đứa bạn choai choai trong lớp. Rất nhiều ông chủ sẽ đánh giá thấp nếu bạn làm như thế.

    Những người lính cứu hỏa và nhân viên cấp cứu lay tôi dậy: Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy? Anh có sao không?! - Cậu có biết sau bữa tiệc thì Jeanerre luôn hát vài bài không? Sinh thời Bob rất hài hước và vui nhộn, lúc nào cũng muốn pha trò.

    Những bài thảo luận của họ choán hết tâm trí của tôi trong suốt chuyến bay trở về Washington. Bởi nói về cha tôi sẽ có vô số chuyện để kể. Để tránh việc này, ta chỉ nên nói về những điều mà ta biết rõ.

    Hồi đó tôi chẳng bao giờ dám tặng một chiếc ví tay cho bạn gái! Một quyển sách hay cũng không dám nốt! Nói chi đến chuyện tặng một chiếc ví đầm… Nghe có vẻ vô lý, nhưng quả thật dạo ấy những món quà như thế này được coi là riêng tư và kém tế nhị nếu mang đi tặng. Những tấm tranh ảnh, biểu đồ minh họa cũng trở nên vô tác dụng. Chính vì vậy mà anh được mời lên chương trình rất nhiều lần.

    Những người khách bộ hành nhìn vào cửa kính và thấy một người đàn ông đang gục đầu xuống bàn, cạnh cái micro. Và đó cũng là nguyên tắc vàng sau cùng mà tôi muốn nói: Hãy cởi mở (một cách chân thành) với người mà bạn đang trò chuyện, để họ cũng cởi mở với bạn nữa chứ! Tôi chỉ là một nhà chính trị!!

    Ở chương 10, tôi đã kể với các bạn về nhà báo Shirley Povich. Khi xem những cuộc phỏng vấn của Barbara Walters tôi thường thấy thất vọng. Lần đầu tiên và lần duy nhất trong đời, tôi thấy Jim ngồi lên ghế bành còn té lên té xuống.

    Nếu không có dịp viết và chiêm nghiệm lại, có lẽ nhiều ý tưởng, nhiều kinh nghiệm quý báu của tôi sẽ dần mai một và bị cuốn trôi theo dòng đời hối hả. Tôi thích cái nghề này lắm! Tôi đã luyện tập suốt tuần rồi. Riêng đối với tôi thì thế là ổn, chỉ cần nói được đôi ba câu ngớ ngẩn đó thôi cũng giúp tôi bình tĩnh và tự tin trở lại.

    Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện vui nhỏ. Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó.

    Việc tương tự xảy ra khi Ross Perot quá bộ đến chương trình của tôi vào ngày 20/02/1992. Thường thì ở những buổi tiệc lớn nhỏ, chúng ta sẽ gặp chí ít một hoặc vài người quen biết trước, như anh hàng xóm, cô đồng nghiệp… Điều này sẽ giúp bạn dễ dàng khơi mào một câu chuyện. Một ngày nọ, chúng tôi cùng dùng bữa trưa ở một nhà hàng Duke Zeibert (Washington).

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap