Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
Ông anh cũng làm theo. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.
Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.
Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì.
Tôi muốn thi xong được để yên. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa.
Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh. Hồn nhiên đến đáng sợ.
Thôi, năm nghìn đi ạ. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết.
Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn
Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi. Một ngày thả ra nắng mặt trời.