- Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Con mèo quanh quẩn bên nách.
Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm.
Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình.
Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.
Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên.
Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa.
Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.
Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi.
Con nghe lời bác nào. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Nháy: Chiều đi đá bóng.
Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Thật ra, một ngày của bạn không dài.