Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.
Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.
Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ.
Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.
Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.
Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác.
Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.
Có điều, em chã thích. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Và ông vội ngoảnh đi.
Và lại thấy quyển sách bị xé. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành. Làm một bài thơ dở để được khen.
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.