Rockefeller thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh (Trung Hoa) một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt. Nhưng sự thiệt, thổ dân đó khinh bạn vô cùng. Chamberlain với một người thợ máy lại Bạch Cung giao xe cho Tổng thống.
Abraham Lincoln nói: "Ai cũng muốn được người ta khen mình". Các bạn thử tưởng tượng: Theo đuổi ông ấy bốn năm trời mà chẳng kết quả chi hết. nói: "Tôi nhận được bức thư đó, ngạc nhiên lắm, ngạc nhiên mà cũng vui nữa.
Lại không làm thương tổn lòng tự ái của người ta, cho người ta nhận thấy sự quan trọng của người ta và như vậy người ta sẽ vui lòng cộng tác với mình, không phản đối mình. Pullman chú ý nghe, nhưng chưa tin hẳn. Bà ta diễn thuyết trong bốn mươi lăm phút, không nhớ gì tới những thắng cảnh bên u nữa.
Chỉ cần có trí nhớ và biết suy xét. Phải đọc lại kỹ lưỡng một lần nữa. Rồi lửa bén tới lá khô, leo lên cây.
Nào "lấy làm quý hóa lắm", nào "mang ơn ông vô cùng"). Trong 20 năm nữa, có lẽ tôi không còn tin tới nửa lời tôi đã nói trong cuốn sách này. Thế mà trong một trăm người, thì có tới chín mươi người không biết đến, trong chín mươi chín trường hợp.
Tức thì sự phản đối của tôi trái ngược lại hẳn chắc các bạn đã đoán được. Một buổi tối, tôi được tiếp Maurice Chevalier, danh ca của thế giới. Họ thi nhau ca tụng máy của họ.
Lòng anh thành thật cho nên làm cảm động tất cả thính giả. Benjamin Franklin vì dùng nó mà làm cho một kẻ thù biến thành bạn thân suốt đời của ông. Anh đã nghiên cứu về trí nhớ.
Gạch dưới những ý chính. Chị không hỏi thêm một câu, lặng lẽ trở vô bếp và nhắc đi nhắc lại lời tôi đã nói cho mọi người nghe. Mà không ai biết nơi đó rõ hơn ông.
Rồi thì sẽ cho bà ta một bài học đích đáng. Đàn bà đã chẳng cho đàn ông biết tất cả những bí mật của mình ư? Chẳng chỉ cho đàn ông biết cách dẫn dụ mình sao? Cho nên khi thấy đàn ông thích quạu quọ, gây lộn, để rồi phải chịu cảnh cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt, cửa nhà tan hoang, hơn là chịu nghe lời năn nỉ của mình mà chiều chuộng mình một chút, đối đãi với mình cho mình vui lòng một chút, thì đàn bà tức tối vô cùng, và hết sức tức tối thì đến thất vọng!". Đáp lại tình đó, ông tìm hết cách làm đẹp lòng bà.
Ông giáo hồi âm, an ủi cậu, nói cậu rất thông minh, làm việc lớn được, đời sẽ tươi sáng hơn và cuối thư, cho cậu một chân giáo viên. Tôi tự thấy xấu hổ". Tôi trả lời ông ta: Tổng thống nghĩ nên giữ kín cuộc vận động đó.