Ông xem như thế thì vợ chồng tôi đã phải ly dị nhau, điều đó cũng không còn gì đáng lạ. Ông nói với tôi rằng kinh nghiệm ấy có ích cho ông hơn một năm học ở Đại học đường Harward và giúp ông phát triển một đức tính để thành công là đức tự tín. Theo tờ báo Life nó đứng hạng thứ mười trong những bệnh nguy hiểm nhất.
Thế là lời qua tiếng lại, không khí Vermont hoá ra khó thở, u ám. Phải làm thế nào cho tình cảm khá hơn bây giờ? Làm cách nào để đổi trái chanh này thành ly nước chanh ngon ngọt chứ?". Chỉ có cách đó là diệu nhất.
Rồi hỏi anh ta dạy dỗ nó ra sao. Thế rồi họ kiện nhau và cho tới chết không thèm nói với nhau nửa lời. Còn sợ bị chôn sống mới vô lý nữa chứ, tôi không tin rằng trong 10 triệu người có tới một người bị chôn sống, vậy mà tôi đã lo sợ tới khóc lóc.
Hồi tôi 13 tuổi, ba tôi đi theo một xe hơi [37] tới Saint Joe ở Missouri. Bà vui vẻ vẫy lại và bảo: "Con đợi đó nhé. Chúng ta nên nhớ rẳng chúng ta dạy con ra sao thì con ta thành người như vậy.
Suốt đời tôi chỉ tìm cách làm vui lòng mọi người". Tôi hứa với Ngài không bao giờ còn vong ân Ngài nữa. và vui sống này chính để chỉ cho ta cái cách diệt những kẻ thù vô hình ấy.
Bà xin nhà ngân hàng một tập chi phiếu, cho đứa con gái chín tuổi của bà. Câu ấy đã phá tan 90 phần trăm nỗi lo của tôi và làm cho đời tôi trong 20 năm nay bình tĩnh không ngờ. Mình lo về chuyện gì vậy? Áp dụng luật trung bình xem việc đó có thể xảy ra được không đã!".
Carrier lo lắng về cái máy lọc hơi của ông tại Crystal City, thì có một anh chàng Broken Bow nghĩ đến việc di chúc. Tôi còn giữ một bản của chữ kí đó của ông ta". Cũng có thể những tinh tú đó tự nhiên mà sinh, có thể chúng vẫn có từ hồi có thời gian và không gian vậy.
Sự nghiệp hiển vinh của Helène Keller chắc chắn nhờ vì bà vừa mù vừa điếc. Xin tha thứ tất cả những lỗi lầm của con. Hồi ấy còn là sinh viên y khoa ở trường Montreal, chàng lo đủ thứ: lo thi ra cho đậu, đậu rồi sẽ làm gì, làm ở đâu, sao cho có đủ thân chủ, kiếm cho đủ ăn?
Hoá công cho ta nhịn uống, nhịn ăn được lâu hơn là nhịn ngủ. Chúng ta, bạn và tôi, cũng nên hoan nghênh loại chỉ trích ấy, vì chúng ta không hy vọng gì trong bốn lần hành động mà không có lần nào lầm lạc hết. Trong tập ấy tôi ghi hết những việc dại khờ mà tôi đã phạm.
Tôi chỉ cho họ cách tính. Chúng ta sẽ không làm khác họ được. 000 toa mà chỉ có năm toa bị tai nạn.