Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.
Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.
Tay tiếp tục thả giấy vào. Chạy đi mua thì không có hứng. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.
Không hẳn là sợ mất cho bạn. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.
Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. Đó là một niềm an ủi. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn.
Và có lẽ cả hướng thiện. Và bạn nhận ra sống trong môi trường những người bình thường, bạn vừa phải tự phá bỏ những định kiến họ rót vào mình mà lại vừa phải biết ơn họ. Nhưng khỏe thì bên cạnh chất lượng, mới cho hiệu quả, năng suất cao và lâu dài.
Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ. Hoàn toàn không ngái ngủ. Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa.
Là người thì nên thế. Rồi lao đầu vào sáng tác. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.
Và xã hội nó đâm ra thế này. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn.
Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Bạn lại cười một mình. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng.