Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Là cả ham muốn hành động theo bản chất.
Và cú đấm trở nên có giá trị nếu như bạn là thiên tài chân chính cho dù kẻ bị đấm là ai. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Nhưng như thế là em còn muốn.
Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.
Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp. Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người.
Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Bị điểm kém chẳng hạn. Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát:
Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.
Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Và tôi và xung quanh sẽ thôi cảm giác về em nữa.
Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Bạn không thích sự không nhất quán này. Rồi thể hình tính sau.
Chuông điện thoại reo. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.