Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng. Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi.
Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ.
à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ… Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.
Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Thôi thì dùng vào chỗ khác.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.
Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Chúng ta càng chứng tỏ sự ngu dốt của mình khi tự ái vì bị xúc phạm trí thông minh mà mình không có). Một pho tượng im lìm.
Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Đi đâu cũng vất vả. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.
Hiện sinh hết thì còn gì là người. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử.
Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi. Thật ra, một ngày của bạn không dài. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.
Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được.