Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Thậm chí, phải viết, phải sống.
Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Ừ, đúng rồi, con dẫn các em đi mua… Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn.
Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không.
Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.
Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.
Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang.
Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Làm ơn nhanh nhanh cho. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị…
Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua. Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi.
Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.