Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng.
Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí. Lúc đó tôi không có nhà. Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến.
Trận đấu quả thú vị hơn lần trước. Hắn cũng thông minh đấy chứ. Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về.
Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức.
Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét.
Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Màu mận đương độ chín. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu.
Thế đã là tốt lắm rồi. Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó.
Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều). Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều.
Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Mình không bao giờ thả.
Bây giờ thì buôn bán nhiều, lo nhiều hơn, xã hội thực dụng hơn nên hơi khác. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi.