Nhưng đừng là người nghe. Mẹo này không phải là phép lạ làm bạn nhớ lại những gì đã quên. Và tại sao lại thế? Bởi vì anh ta đã cư xử với mọi người như anh ta đã cư xử với ba chúng ta.
Đương nhiên việc tôi cố gắng thuyết trình giống như Diana có lẽ không phù hợp. Nghe thấy tiếng cười hoặc sự quan tâm trong giọng nói của bạn thì hiệu quả hơn là đọc được khuôn mặt tươi cười mãn nguyện, cách này, như bạn đã biết, chúng ta không nên sử dụng cho những loại thư trong công việc. Bạn cứ thực hiện mà xem.
Phần trình bày quan trọng của họ là nội dung. Nếu bạn cố tình xen vào thì những nhân vật khác sẽ mãi mãi không giao tiếp với bạn nữa. Giả sử bạn lẻn vào văn phòng với nụ cười giống như một quả chuối to đang gang mồm bạn từ tai này đến tai kia và nói, CẢM ƠN ĐÃ DÀNH THỜI GIAN CHO CHÚNG TÔI, THƯA KHÁCH HÀNG ĐẦY TIỀM NĂNG! Cô ấy sẽ nghĩ gì nhỉ?
Cháu muốn nói là cháu thích đi, nhưng cháu chẳng biết nói gì cả. Thủ đoạn đó chứng tỏ tôi đang mong muốn gặp cô ấy như thế nào. Bạn không phải là người phục vụ ngu ngốc bị điều khiển bởi một tầng lớp cai trị huyền bí gọi là họ.
Nếu bạn cảm thấy đã làm cho bất kỳ ai trong số họ cười và khen ngợi bạn, thì hẳn bạn đang nắm giữ phán đoán cảm xúc. Rồi bạn thử đoán xem ý tôi muốn nói là gì? Ngay cả một buổi tiệc lớn nhất cũng có thể biến thành một bữa tiệc nhỏ. Tôi cố gắng làm cho cuộc thảo luận quay về đúng với chương trình của buổi tối hôm đó bằng cách hỏi mọi người về nhu cầu giao tiếp của công ty.
Từ nguyên nhân sâu xa trên, trong tiềm thức, cô ấy sẽ đổ cho tôi là đã làm cô ấy cảm thấy ngượng ngùng. Tôi nghĩ đó là sự cảm thông với tôi và tôi đã xua đuổi ý nghĩ đó. Vị Giám đốc Điều hành nhận ra sự khó chịu của Joe, và nói, Anh đã làm tốt công việc của mình! Ông ta cũng ý thức được rằng các nhà khoa học cảm thấy việc nghiên cứu của họ là có ý nghĩa, và ông ta thể hiện sự tin tưởng về nghiên cứu của giáo sư.
Tại sân bay, trước tiên hãy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt những người đang đợi người thân yêu của họ xuất hiện ở cửa ra. Một bạn đã lấy hộp cơm trưa của con ngày hôm nay, và từ sáng con chưa ăn gì cả. Một người đàn ông bình thường sẽ nũng nịu như một đứa trẻ khi bị ốm.
Các dây thần kinh của chúng ta có thể thực hiện điều đó. Phản ứng của Phil không thể tin được! Từ đó, tôi luôn cầm giấy ghi chép và bút chì trong tay bất kể khi nào anh và tôi thảo luận một vấn đề gì đó. Họ chỉ đang điều khiển những người khác.
Nếu một quý bà nói, Anh có khỏe không? thì đó không phải là một câu hỏi! Bạn sẽ cảm thấy ngượng nếu bạn trả lời thực, Tôi khỏe. Thật là nguy hiểm đối với tôi. Đồ thần kinh! Cô ấy không phải là người thông minh trên thế giới đển nhận biết được rằng chín mươi phần trăm những lời mời khách sáo chỉ là hình thức thôi sao? Tỉ lệ đó lên tới 99 phần trăm khi người đó đang uống thứ gì đó gây kích thích.
Giancarlo Parodi, bạn trai mới của người bạn cùng phòng Sandi của tôi ở Sanremo, Ý, vì đã nói quá chậm để tạo sự giao tiếp với những người không thông thạo ngôn ngữ của anh ta; Nhà xuất bản gửi cho tôi mười cuốn. Cô ấy xử lý bằng tốc độ của thần Hermes và trí thông minh của thần Athena.