Chúng tôi không quên ông. Muốn có hạnh phúc, nó phải được xây dựng trên một nền tảng đã nghiên cứu một cách thông minh và khoa học, cũng như một ngôi nhà khéo cất vậy. Thì cứ khen họ cho họ nghe.
Bạn nên ráng hiểu họ. Và người đó kiếm ngay được cách giải quyết. Vậy muốn cho người khác theo ý kiến mình, xin bạn nhớ quy tắc thứ ba sau này:
Ai mà không mến một người như vậy? John Wanamaker, là chủ nhiệm cửa hàng lớn trong tỉnh Philadelphie, cũng dùng phương pháp đó. Ông nói: "Người nào đã muốn tu thân tự tiến, không phí thì giờ cãi vã nhau. Hoàng đế Nã Phá Luân đệ tam khoe rằng dù việc nước bề bộn mà ông vẫn có thể nhớ tên mỗi người ông đã gặp.
Do đó mà có lòng ái quốc - và có chiến tranh! Càng binh vực thì ông ấy lại càng tin chắc rằng xe hãng Mỗ tốt hơn những xe khác. Tôi cũng biết đó là một sự khó khăn.
Hội đồng quản trị hãng xe hơi xem xét kỹ các mẫu hàng rồi mời các người thay mặt đó lại một lần cuối cùng để bênh vực thứ hàng của họ. Bà làm việc cực khổ, nhịn ăn, nhịn mặc, đi chân không, để dành tiền cho con học âm nhạc. Chúng ta cùng xét lại xem.
Sau cùng, được lòng quý mến của bà ta chẳng vô cùng thú hơn là làm cho bà ta tức giận mà tự ái sao. Nhưng dù sao cũng phải chê. Bây giờ anh làm sao? Xin nghe anh ta nói:
Lần đầu tiên trong đời tôi, tôi tự buộc tội tôi - mà thú vị chứ! Tôi tiếp: - Đáng lẽ tôi phải có ý tứ một chút. Tới nửa đêm tôi xin phép ra về. Mãnh lực của tư tưởng thật tối cao.
Dorothy Dix còn nói: "Sự thực hiển nhiên nhất, nhưng ngược đời nhất, chính là chỉ có người trong nhà, thân cận nhất mới nói với ta những lời nhỏ mọn, tục tằn, độc ác nhất". Mùa này ai cũng trốn cảnh nhà quê, dễ gì cho người khác mướn được? Phần đông chúng ta bị lòng ghen tuông, nghi ngờ, sợ sệt, ganh ghét và kiêu căng làm mù quáng.
Bạn có quen ai hành động như vậy không? Riêng tôi, tôi đã thấy. Phải lớn tuổi mới biết xét đoán được. Chính là văn sĩ Anh Charles Dickens.
Tôi vẫn mong mỏi từ lâu được dịp qua đó, mà chỉ đi một lần tới Alger rồi trở về. Đứa nhỏ khóc, la, chạy về mách má. Vậy chúng ta cùng xét lại xem sao nhé?".