Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.
Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng.
Chúng thường là những việc vô danh và ít ai để ý thống kê. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.
Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau.
Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.
Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Để không khóc, phải cười thôi.
Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Bạn muốn về nhà viết quá. Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn.
Con đường quanh sân vận động Mỹ Đình rộng và xanh, khá yên bình. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.
Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ.
Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân.