Tôi để mẹ dắt tôi đi. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên.
Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay.
Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.
Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Có lẽ mình nên im lặng.
Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Mệt và không thích thú.
Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.
Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.
Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.
Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Không biết bác có nhớ chuyện này không. Cháu thấy bác tội lắm.