Hôm nay chị bạn ra viện. Mệt sao cháu còn đi chơi. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.
Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.
Xét cho cùng thì bác gái không phải một thiên tài về lãnh đạo. Chả muốn viết tí nào. Chúng tôi đi thay quần áo.
Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Chính em đã từng bảo như vậy còn gì.
Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng.
Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy.
Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.
Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau.
Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Một điều rất hệ trọng. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không?