Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Mấy con hổ cũng thế.
Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Tại sao mọi người lại ngủ được.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Biết chỉ để biết mà thôi.
Tay tiếp tục thả giấy vào. Chậc, kể ra dài phết. Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.
Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Vật chất? Bạn đâu có.
Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay.
Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi.
Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.