Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng.
Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Chứ không thở dài như những người thân…
Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó. Là oang oang toàn thứ mình không biết. Khá nhẹ nhõm và yên bình.
Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Nhưng bạn vừa tập thể dục vừa lo quên béng mất chúng.
Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Con mèo nằm trên nóc tivi.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.
Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé.
Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Tôi về, cũng đỡ in ít. Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó.
Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.