Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống. Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn.
Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi. Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân.
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.
Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Bác cũng hiểu, vứt điếu đi. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Còn quá nhiều điều để viết. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Ốm ra đấy mà làm gì. Hy vọng có thể hâm nóng lại. Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết.
Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào.
Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại. Thậm chí, phải viết, phải sống. Ai có lương tâm và danh dự của người nấy.
Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.
Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ. Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp… Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.