Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm.
Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.
Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy.
Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.
Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Những con vật, những con người tự tử nhiều quá. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…
Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.
Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản.
Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. Dù không bao giờ có tận cùng.
Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình.