Chúng tôi ngồi xuống và tự hỏi không biết chai sữa kia có liên lạc gì với bài học vệ sinh bữa đó. Tôi quen một người làm giám đốc một công ty bảo hiểm lớn trong 15 năm. Nắm 1928, khi ông đang làm ứng cử viên của đảng dân chủ trong cuộc tuyển cử Tổng thống, sáu Đại học đường- trong số đó có hai Đại học đường Columbia và Harward - đã ban những bằng danh dự cao nhất cho ông một người chưa học hết cấp sơ đẳng!
Rán tỏ ra là một đạt nhân về vấn đề ấy. Giê Su nói: Thiên đường ở trong lòng ta". Rồi chúng tôi quỳ xuống và cầu Đức Chúa Cha thương yêu, che chở.
Nhưng chuyện xảy ra thiệt. Nói thế có phải là tôi bênh vực một thái độ vô tư lự trước tất cả những nỗi khó khăn không? Không. Tốt hơn mình nên học thêm tiếng này rồi tìm chỗ khác vậy.
Ngày đầu tiên tới nhà, hơn 200 người lại thăm tôi, có người đi hơn 120 cây số, và lòng họ đối với tôi thiệt chân thành. Y quả đã làm việc tốt, và chúng ta đã nhầm mà buộc tội y. Ông chết tức thì, còn bà bị thương nặng đến nỗi bác sĩ nói phải suốt đời nằm liệt.
Ông nghe bọn tuỳ tùng phàn nàn về những chuyện lặt vặt hơn là về những việc lớn. Trên 30 năm đầu tắt mặt tối, người chỉ chuốc thêm nợ và nhục nhã. bà chủ nhà cười, ông cũng cười, và lại đưa bà ta coi thêm hình.
Nhưng tôi cũng ráng thu nhặt tiền nong để mua dài hạn một chiếc xe cũ rồi chở sách đi bán. Ông kể với tôi như vầy: "Mười tám năm trước, tôi ưu phiền, tới mất ngủ. Dù chẳng được như vậy thì bạn cũng đở mệt nhiều, vui vẻ hưởng những giờ nhàn rỗi.
Tôi không có quyền từ chối. Rồi tôi qua giúp một công ty bảo hiểm nhân mạng, vẫn để cho Thượng Đế dắt dẫn. Trong khi đi chào khách, công việc gì cũng dễ hết, trừ lúc khách ký hợp đồng.
Lời đó thốt ra 399 năm trước Giê Su giáng sinh, nhưng ngày nay cái thế giới gìa cỗi, ưu tư của bọn ta cần nhớ lại lời ấy hơn bao giờ hết "Rán vui vẻ coi thường một tình thế phải tới". Chúa đặt tôi tới dòng nước trong. Tôi tự nghĩ: "Một cái ý giản dị và chắc chắn như vậy, tại sao cả ngàn người háo danh chưa nghĩ tới.
Ta hấp dẫn cái gì giống ta chứ không hấp dẫn cái gì ta cần. Duy Franklin không đợi tới tối thứ bảy mới xét mình. Nhẩm thầm: "Mặt trời sáng trong, vạn vật tươi thắm, dịu dàng, ta cũng hoà theo nhịp sống thần tiên của vũ trụ".
Trước khi quyết định bạn phải bỏ ra hai tuần phỏng vấn những kiến trúc sư trong miền bạn. Trời làm mất mùa, tôi lo đói. Kipling không kém, cũng nổi lôi đình.