Nữ diễn viên kịch Carl Bam đang ăn trong phạn điếm bỗng một bà già đến cạnh bàn ăn đưa tay sờ mặt và giả vờ xin lỗi: "Tôi thấy cũng không có gì đẹp lắm". Bà giải thích với các người Mỹ xung quanh là cán bộ bảo vệ yêu cầu họ giơ tay ra để bắt tay vợ chồng bà. Tán dương thích đáng làm ấm lòng đối phương mà lại có thể hóa giải câu nói sai của mình.
Trưởng phòng nói toạc ra là chị quá tự tư không đạo đức. Nhưng nếu người ta phát hiện anh nói quá sự thực, do đó cảm thấy anh cho người ta ngu. Phép kích tướng thường dùng để thăm dò ý đồ và thái dộ của đối phương.
Trong hội trường, đèn sáng choang, trên tường treo mấy bức tranh. Nhưng sau khi ông thôi giữ chức thì chỉ nhận được một vài tặng phẩm mà thôi, còn thiếp chúc tết thì không có cái nào. Nếu cụ không tin cứ cầm hai gói về dùng thử.
Ví dụ nói "sẽ cố hết sức làm", "tận sức nỗ lực", "cố gắng hết khả năng". Bất kỳ ai cũng phản cảm đối với lời nói ác độc nhưng tuyệt đối không ai cự tuyệt lời tán tụng. Một ngươi bạn khác biết sự tình của cô bạn bèn tìm cách ngăn chặn nhưng cậu ta không hiểu lại càng đùa nhiều hơn.
Cách làm này của cáo là điển hình về mượn uy danh. Trong một bệnh viện nọ, bệnh nhân chen chúc chật phòng khám. Mưu sĩ Trần Bình tháp tùng Lưu Bang lo nghĩ tìm kế giải vây.
Dùng ba hòn đá thử vàng là nghịch cảnh, quan tước và lợi ích thì có thể đánh giá được lòng bạn bè. Còn như anh đã mở đường cho họ xuống đài, bảo vệ được thê diện của họ thì họ cảm kích vô cùng. Hàng ngày Sĩ Quang đều đến ngân hàng vay vốn.
Cuối cùng ông cũng bị khởi tố. Phương thức sửa sai bằng phấp thay cái sai này được toàn bộ quan chúng vỗ tay rào rào, nhiệt tình tán thưởng là điều tất nhiên. đại nhân không ở chính hoàng kỳ Quan trên nổi giận hỏi: "Ông là người huyện nào, tỉnh nào Quan huyện nói: “Quảng Tây".
Hương Nam Châu lạnh lùng nói: "Trước tôi cũng cho rằng nước Anh là một nước độc lập hùng cường, bây giờ tôi không còn nghĩ như thế nữa". Bấy lửa giận của anh công nhân đã tắt ngấm cúi đầu ra về. Cuộc sống gia đình vì vậy yên ấm vô cùng.
canh giữ tạo ra một tình cảnh là sản phẩm quí giá. Hành động này được người ta phong cho Ali biệt hiệu "Đại vương đại ngôn", thực ra đó là chiến lược tâm lý của riêng Ali. Mettonick nói không nhiều nhưng ông trình bày hòa bình ở châu âu do Napoleon quyết định, đồng thời cũng rút ra được kết luận Napoleon cố chấp không chịu thay đổi cho nên bị liên minh châu âu tấn công tất bại vong.
Thị trưởng Washington cao hứng mời người hầu một cốc rượu và nói: "Lần sau đến Bắc Kinh sẽ trở lại đây Làm khách của qúy phạn điếm". Nếu ông không làm như thế thì không giữ được chức giám đốc và cũng không nên giữ chứng giám đốc. Chị xem có khó khăn quá không Làm