Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.
Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm.
Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn.
Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy.
Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt.
Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Tốt hơn là nên nhập vai. Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.
Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.
Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Đúng là chuyện thường. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới.
Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược. Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em.