Đối với các vị đang có mặt tại đây, nếu có ai đã khởi sự thành công sự nghiệp của mình từ các sòng bài, tôi rất mong các bạn đó thẳng thắn cho biết câu chuyện của mình. Ngoài ra, ông còn thấy bọn quản nô chửi bới và dùng cây roi quất thẳng tay vào những tấm lưng trần giơ xương của đoàn người khổ sai, nếu họ bước đi chậm chạp hoặc không giữ được hàng. - Arkad à! – Ông ấy nói.
Đó là công trình xây dựng bức tường thành rộng lớn bao bọc vương quốc. Ông rất muốn có những bộ lông như thế để dệt thảm. Nhận được sự khích lệ của mọi người, người thợ dệt vải nói tiếp:
Những thực khách khác cũng mang thức ăn đến và vây quanh hai người. Năm mươi đồng tiền vàng! Số tiền mà có lẽ suốt cuộc đời Rodan, anh không dám mơ là có ngày mình sẽ sở hữu chúng. Bởi vì, công việc này cũng sẽ mang lại cho ông ấy một số tiền.
Con ngựa vẫn chạy băng băng trên con đường quen thuộc, còn Rodan, anh không thể nghĩ gì khác ngoài những dự định về năm mươi đồng tiền vàng đó. - Có nhiều người vay tiền làm được như thế không, anh Mathon? – Rodan hỏi lại. Lúc đó, người nông dân cố ý trở lại chuồng để lắng nghe.
Khi Arkad kể xong câu chuyện, một trong những người bạn của ông lên tiếng: Sau đó, hàng ngày ông tiếp tục mang khay bánh đi bán, chẳng bao lâu ông đã có một số khách hàng quen thuộc. - Trong ba năm đó, anh đã để dành được bao nhiêu ngoài số tiền thưởng của nhà vua?
Chẳng hạn như khi tôi đề ra cho mình kế hoạch làm phải đến ba thành phố khác nhau để tìm mối bán hàng trong một năm, thì tôi nhất định phải làm đúng như vậy. Vì đối với những trường hợp này, rất có thể họ không có tiền để trả nợ cho anh đâu. Dạy anh ta làm việc đã khó, nhưng làm thế nào để uốn nắn tư tưởng, điều chỉnh những thói quen ăn chơi, tiêu xài phung phí của anh ta lại càng khó hơn.
Những vinh quang của Babylon giờ đây không còn nữa, nhưng những kiến thức của họ vẫn còn giá trị cho đến ngày nay. Bởi vì nhờ có lời khuyên khôn ngoan của anh, tôi đã hưởng được một ngày nghỉ ngơi rất thoải mái. Anh ta là người phản kháng mạnh mẽ nhấtọn quản nô đã đánh anh ấy rất dã man, đến nỗi phải ngất đi trước khi lôi anh ta giao cho đội lính đi mua nô lệ cho nhà vua.
Bởi vì, công việc là người bạn tốt nhất mà tôi từng biết. Có thể tôi phải chờ cho đến khi anh ta có đủ khả năng làm ra tiền mới đòi được số tiền cho vay đó. – Ngài có thể trả cho tôi hai phần ba số tiền của chín trăm con cừu này cũng được, để tôi có thể khởi hành ngay bây giờ.
Thời gian đầu, ông làm việc rất hăng hái. Thật lạ lùng biết bao, tôi không còn thiếu hụt tiền bạc như trước nữa. - Trong suốt bao năm qua, tôi chưa hề suy nghĩ về điều này.
Dabasir cũng vậy, nhưng lần này anh gọi lớn: - Sao cậu lại nói như vậy, Tarkad! – Dabasir cao giọng. Đêm ấy, ông lo lắng quá nên không thể nào chợp mắt được.