Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Con mèo nằm trên nóc tivi.
Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Mà lại nghĩ về con người. Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.
Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ. Hôm qua tao nóng quá. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó.
Phải tập trung vào học. Và còn nhiều lí do khác. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi.
Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.
Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội.
Mọi người bảo bạn hiền lành. Bắt đầu khó nghĩ đây. Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống.
Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ. Con mèo quanh quẩn bên nách.
Thôi, cứ chiều cái dạ dày. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.