Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ.
Điều đó làm tôi phần nào yên tâm. Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.
Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Hầu hết là những người sống có trước có sau. Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng.
Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.
Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Trong công viên thì toàn ma cô. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi.
Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Này, lấy cho chú bao thuốc. Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân.
Tôi lại quên lũ ý nghĩ xếp hàng chờ đến lượt rồi. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi.
Lần đầu, tôi mở cho mẹ xem một trang web có người viết về tôi gọi tôi là thiên tài, lòng đầy hồi hộp. Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.
Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Còn bao nhiêu cái để khám phá. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.