Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.
Tôi chỉ thấy rầu rĩ. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.
Ta còn có thể cứu sống vợ ta. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường.
Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà.
Hai chị em cùng phấn đấu. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).
Bạn đã hơi lo sự xuất hiện câu chuyện của bạn ảnh hưởng đến đám cưới này. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.
Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Bạn cũng đang ganh đua với họ. Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe.
Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ.