Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Và bạn có quyền viết cái bạn viết.
Tưởng chăm hóa ra vẫn lười. Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Bao người làm được sao mi không làm được.
Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang.
Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Còn lười và nhát, thì chịu. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.
Thế thì là thiên tài thế nào được. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn.
Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.
Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ.
Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện. Không ngủ cũng phải nằm. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.
Dù mẹ không bay, không bay đâu. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Chẳng có gì đáng bực cả.