Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Thi thoảng viết nhưng không tiện. Vâng, lúc đó, một chú sấn đến rút chìa khóa xe của tôi và bảo: Mẹ mày, mất dạy.
Nhà văn nhắm mắt lại. Thế thì nổ bố đầu còn gì. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp.
Lát sau tôi lẻn xuống. Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ.
Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Ôi, thói quen của con người. Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ.
Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại…. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp.
Liên miên liên miên đục vào óc. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Bác tôi bảo: Chào chú đi con.
Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng. Như một con rết hoặc như một con rắn. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm.
Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Q của lí trí không tự an ủi được. Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm.