Bởi bạn là người sòng phẳng. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác.
Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều.
Họ kinh doanh khách sạn. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng.
Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh.
Vào ngủ tiếp đi con. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.
Những mâu thuẫn nội tại này đánh nhau rất mệt, đôi lúc phải phó mặc cho tiềm thức giải quyết. Tôi làm trong năm phút. Thứ mà tôi hay bẻ bai.