Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm. Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp…
Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Đó cũng là một thứ trói buộc.
Có người cúi mặt bấm di động. Nhưng cũng không nên dằn vặt và quá xấu hổ. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn.
Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Hai chuyện này khác nhau. Để tránh những hận thù.
Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Đúng là chuyện thường.
Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Nó vẫn còn hoang dã. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị.
Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai.
Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Lát sau tôi lẻn xuống. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.
Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt.