Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Ôi, thói quen của con người.
Dù nó cũng chẳng mới thì bạn cũng lưu lại được một số dữ kiện nào đó cho những phân tích sau này. Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Mất thương hiệu hơi bị phiền.
Hiếm người thấy đỏ mặt. Bác ạ, chú cảnh sát lúc thả xe cháu có nói: Nhà toàn công an mà lại chậm chạp thế. Ta cũng được đi câu.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Hắn phải lừa phỉnh mình.
Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.
Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta. Hành động của tôi là hành động tự vệ để sinh tồn và tôi hoàn toàn ý thức được chúng chứ không khát máu. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu.
Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.
Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.