Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin.
Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc nhân loại….
Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên. Không hẳn là sợ mất cho bạn.
Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả. Trinh sát phán đoán: Người quen. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên.
Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Tôi đi bộ cũng được.
Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Tôi chốt trong, không thưa. Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật.
Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Cả món tinh thần cũng thế. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.