Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Ngồi nghe giảng và chép bài.
Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó.
Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
21 tuổi thì còn phải đến trường. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Anh đang hạnh phúc.
Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Ốm ra đấy mà làm gì.
Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ.
Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay.
Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Tôi biết cô bạn ấy có vẻ thích tôi.
Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Thôi, năm nghìn đi ạ. Bạn lại cười một mình.
Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.