Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.
Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên. Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.
Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá. Ngoài nước thì: Tôi không có chức năng với nội bộ của các anh. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc.
Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Cuốn sách thì vớ vẩn. Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Phải cạo râu đi nghe chưa. Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù.
Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Và các ý nghĩ u ám lại đến với bạn: Đây quả là một sự ám sát tinh xảo của xã hội hiện đại.
Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Là tỉ mẩn, là ào ào.
Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…
Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Chả phải bổn phận gì. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.
Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được.