Cũng như chàng Xông Xáo, họ không ngần ngại trước những thử thách. Bên phía giảm chi tiêu, cậu chia những khoản chi tiêu ra từng mục nhỏ giải trí, đồ ăn, thức uống và khác. Trong chương này, chúng ta sẽ đi theo những bước rất quen thuộc.
Đừng làm mình rối với những chi tiết vụn vặt. Hành động thứ 6 (dán thông tin chi tiết về buổi diễn lên bảng thông báo của mỗi lớp) thì sao? Họ nên đặt hành động này ở đâu? Mức độ ảnh hưởng sẽ thấp vì rất ít người xem thông báo vào một ngày nhất định, và thậm chí nếu có ai đọc thông tin chi tiết về buổi diễn, việc đó cũng chỉ tăng mức độ thông tin mà thôi. Các giáo viên chỉ cần hỏi ba câu và ghi lại số học sinh giơ tay trả lời cho mỗi câu hỏi (và tính luôn câu trả lời của cả giáo viên):
Để xác định nguyên nhân gốc rễ của vấn đề tham dự của khán giả, Cà Tím và Đậu Phụ phải tìm ra độ lớn của mỗi nhóm. Trong dạng tháp này, nhiều lập luận chắc chắn như cá hồi là cá, và cá bơi giỏi đã đưa đến kết luận cá hồi bơi giỏi. Cảm ơn Allan về những hình minh họa hết sức thú vị của anh chúng thực sự đem lại sức hấp dẫn cho cuốn sách.
Cả ba đều trả lời rằng: Vì các cậu cứ chơi lại những bài đó, theo phong cách đó, nên tớ chán!. Dù đó là gì thì bạn cũng sẽ học được cách giải quyết. Để mình hỏi lại mẹ xem mình có thể bán nó không.
Bạn thường nghe một Người-Biết-Cách-Giải- Quyết-Vấn-Đề nói thế này: (*)Ken Watanabe lớn lên ở Nhật và theo học tại trường Đại học Yale và trường Kinh tế Harvard ở Mỹ. Kế đến, họ phỏng vấn ba người không đến xem nữa và hỏi tại sao họ không tham gia.
May mắn là trong tình huống này, việc kiểm tra giả thuyết của bạn rất nhanh chóng và đơn giản. Mọi người không tham gia vì ngay từ đầu, họ không hề biết sẽ có một buổi biểu diễn. Lẽ ra bạn phải thức dậy lúc 6 giờ để làm vệ sinh cá nhân, ăn sáng và đón xe buýt lúc 7 giờ 8 phút.
Khỏe không? Này, cậu nhớ Kiwi chứ? Tiền đạo năm nhất mà hôm kia cậu vừa xem ấy? Ừ, đúng rồi, chính là người cậu hỏi thăm tớ ấy. Để giải quyết việc này, mình phải làm x, y và z. Văn phòng nhà trường có thể không thích những gì tớ nói với cậu, nhưng tớ vẫn phải nói thật.
Nhưng mọi việc chẳng tiến triển được tới đâu. Vì vậy, Cà Tím và Đậu Phụ đặt nó vào góc trên bên trái của ma trận. Có rất nhiều chủng loại máy tính.
Nhà bình luận có lý. Giả thuyết của họ là chỉ có 1/20 số học sinh trong trường (khoảng 5%) biết đến buổi biểu diễn. Điều đó có nghĩa là kể cả khi cố thử làm việc đó thì cô vẫn không thể nào thành công.
Tôi muốn gì = Một chiếc máy vi tính cũ hiệu Apple giá dưới 500 đô la. Bước 2: Xác định khoảng cách giữa mục tiêu và tình trạng hiện tại Tớ không quen các cậu.