Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự.
Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. - Ông còn lo xa hơn tôi.
Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Bác nói chuyện với cháu. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại.
Như một khẩu hiệu của tâm thức. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra.
Tôi nhìn lại cái bài toán mà nghi ngờ sao dễ thế, hóa ra mình nhầm dấu, kiểm tra lại là sửa được ngay. Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm. Không không cần gì cần ai nữa.
Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này. Hầu hết là những người sống có trước có sau.
Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng.
Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Mang đi cảm giác lạnh lẽo của những năm cuối cấp.