Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Bỗng cô thấy trong mắt anh, có một đôi mắt rất đẹp. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác.
Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.
Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.
Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút.
Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic.
Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.
Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng).
Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng.