Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.
Gặp ở rất nhiều nơi. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào.
Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.
Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình. Một số người trong số họ cũng biết. Có lẽ là phim hình sự.
Như những lúc tôi không cần em. Dù trái tim đương bề bộn. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Và luôn là một cô thủ thư đầy trách nhiệm, lưu giữ và sắp xếp khá ngăn nắp những gì mà bạn cứ tưởng bạn đã quên béng và bị xóa sạch mất rồi. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin.
Rồi bảo: Đấy! Anh vẫn chẳng thể lừa nổi em. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Tại sao mọi người lại ngủ được.
Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!
Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Thà tát mình còn hơn.
Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp.