Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào. Tôi biết ông rất yêu vợ. Trông như một thứ thực vật biến đổi gen hoặc người cấy gen thực vật.
Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Tôi còn e ông cụ sẽ khỏe lên sau khi tiếp xúc với ông. Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả.
Bác không thoát được ra đâu. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút.
Chúng tôi mò mãi không thấy. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén. Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh.
Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.
Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Một giọt rơi xuống sách. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không.
Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu.